KHÔNG CÓ ĐÀN BÀ NHÀ HÓA MỒ CÔI... 🔎 - Thôi, đủ rồi! - Giọng của Na-ga-xi-ma đưa tôi trở về với thực tại không vui. Phải đi thôi. Tự cậu cũng biết đấy: có tiền thì cũng sẽ có con gái. - Na-ga-xi-ma đứng dậy, cởi chiếc áo dài bằng vải bông dính đầy dầu mỡ và túm lấy chiếc va-li độc nhất của hai đứa chúng tôi để trong hốc tường. - Bẩn hết cả, - anh ta kêu to, vứt từ trong va-li ra những chiếc áo sơ mi và quần đùi. Trông Na-ga-xi-ma bây giờ giống hệt một con chó đang dùng chân bới đất. – Chẳng lẽ không có lấy miếng giẻ nào hơi sạch hơn à? Bẩn quá! Đây là chỉ vì cậu đến nhà tắm cũng không chịu kỳ cọ cho kỹ một tý. Nhưng thực ra đó là do chúng tôi nhét quần áo bẩn vào va li, và chính Na-ga-xi-ma biết rất rõ điều ấy. Tất nhiên, trong thời gian đầu chúng tôi ở chung với nhau, mỗi đứa đều có quần áo riêng của mình; nhưng dần dần, không ai để ý, áo sơ mi của tôi chuyển sang người Na-ga-xi-ma, còn quần lót của Na-ga-xi-ma lại sang tôi. Thêm vào đó, để khỏi phải mất công giặt, chúng tôi thường chọn trong đống giẻ đã lâu không giặt này mội cái gì đó còn khả dĩ ít bẩn hơn để mặc. Người đàn bà mà tôi ruồng bỏ
Bình luận
Chưa có bình luận nào.
Hãy để lại bình luận cho người bán.